Thảm Họa Cộng Sản
You are here: Home / Chính trị / Những lý luận ngu ngốc của ĐCSVN & phường chuyên nghề bôi bẩn

Những lý luận ngu ngốc của ĐCSVN & phường chuyên nghề bôi bẩn

NHỮNG LÝ LUẬN NGU NGỐC CỦA ĐCSVN và PHƯỜNG CHUYÊN NGHỀ BÔI BẨN.

 

 

Chu Mỹ Dung

 

Qua nhiều phân tích về vấn đề tội phạm, những nhà chuyên môn đã đi đến kết luận, có hai trường hợp cấu thành tội phạm. Trường hợp thứ nhất người phạm tội có nguyên nhân của nó, hoặc do đã trãi qua một quá trình bị sách nhiễu hành hạ về thể xác hoặc tâm lý. Trường hợp thứ hai là phạm tội mà không có một lý do nào để biện giải. Trường hợp này được xem là do bản chất của chúng, cái mà chúng ta gọi nôm na là tội phạm đã nằm trong máu.  Điển hình tại Hoa Kỳ, nơi mà vấn đề đối xử với tù nhân được coi là đúng tiêu chuẩn nhân đạo đức, cải huấn, y tế, hướng nghiệp v,v.  Sau một thời gian giáo dục, được tha trở về với xã hội, không ít trong số tội phạm lại ngựa quen đường cũ, . Điều này chỉ có thể lý giải rằng, có lẽ đó là bản chất của chúng, chúng sinh là như vậy và chỉ để làm những điều như vậy. Trường hợp phạm tội thứ hai rất đúng cho những kẻ viết email bẩn. Viết email bẩn cũng được xem là một tội phạm tại Hoa Kỳ, nên đa số chủ nhân của loại tuyên truyền vu khống dơ bẩn này phải dấu biệt tung tích của chúng, qua việc dùng những computer công cộng, hoặc computer từ bên ngoài Hoa Kỳ, mà ít khi dám viết từ những computer tại nhà của mình. Ngoài việc sợ tội, chúng còn sợ sự khinh khi của những người khác, nên phải dấu tên là vậy. Thủ phạm của những email bẩn này đa phần là những cá nhân có trình độ học vấn thấp, không có nghề ngỗng gì cho ra hồn, còn ở cấp chính phủ thì chẳng ai làm như vậy. Tuy nhiên, một điều khá đặc biệt  đó là có một chính phủ cũng rất hăng hái và thích thú việc viết email bẩn vu khống cho đối thủ của mình. Trường hợp  đối thủ nằm ngoài tầm súng của nó, thì biện pháp email bẩn càng được sử dụng trên một bình diện có chiến lược và chiến thuật hẳn hoi, hy vọng bắn gục tinh thần đối phương trước khi bắn gục thân xác họ bằng súng đạn. Chính phủ này không ai khác chính phủ của nước CHXNCNVN, mà tinh thần làm tay sai cho những tên ngoại bang dơ bẩn như Marx và Lenin lại được hiên ngang để trong hiến pháp như sau: “ Dưới ánh sáng của chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh,thực hiện Cương lĩnh xây dựng đất nước…“. Vua Hùng Vương, tể tướng Lữ Gia, vua Lê Thánh Tôn, tể tướng Lý Thường Kiệt, Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn, vua Quang Trung, chín đời chúa Nguyễn và nhà Nguyễn mở mang sơn hà, và quá nhiều các bậc tiền nhân giữ nước và dựng nước khác, hẳn vô cùng uất hận trước một bọn khuyển mã vong nô bán nước như vậy

 

 

 

Inline image 1  Inline image 2  Inline image 3

ĐCSVN vinh danh những tên ngoại bang trong hiến pháp CHXHCNVN.

 

Tại sao những sự việc tệ hại như vậy, lại xảy ra ở cấp chính phủ? Câu hỏi sẽ được dần dà trả lời trong phần tiếp theo của bài viết. Xin được phép nhắc lại một bằng chứng lịch sử mà không bao giờ con dân nước Việt được quên, đó là, Hồ Chí Minh đã vâng lệnh ngoại bang Stalin và Mao Trạch Đông về giết dân mình sau đây Ngày 31-12-1952. Đồng chí Stalin kính mến,Tôi gửi cho đồng chí đề án cải cách ruộng đất của Đảng Lao Động Việt Nam. Đề án này tôi đã hoàn thành với sự giúp đỡ của hai đồng chí Liu Shaoshi ( Lưu Thiếu Kỳ) và Van Szia-Sian. Đề nghị đồng chí tìm hiểu và đưa ra chỉ thị về đề án này. Hồ Chí Minh. Sự thật về Hồ Chí Minh đã được phơi bày với bằng chứng hẳn hoi, cộng với tư cách cá nhân vô cùng nhơ nhuốc, nhưng ĐCSVN vẫn ca ngợi và bắt dân chúng Việt Nam phải học tập tư tưởng của tên bẩn thỉu này.  Lẽ đời người  đàng hoàng thường đi tìm bậc chính nhân quân tử mà học, còn kẻ bẩn thỉu thì phải tìm một kẻ bẩn thỉu hơn chúng để tôn làm sư phụ là vậy.

Vì thuộc loại chính quyền muốn làm gì thì làm, muốn bắt ai thì bắt, muốn giết ai thì giết, muốn cướp của là cướp của, muốn bán nước là bán nước, và tự do báo chí truyền thông là một tội vi phạm an ninh quốc gia, nên sự vô liêm sĩ của ĐCSVN vẫn cứ tiếp tục diễn đi diễn lại. Tệ hại nhất là việc sơn phết cho một kẻ vô lại làm biểu tượng cho dân tộc Việt Nam,  thì buộc lòng những người có liêm sĩ phải lên tiếng, và cũng phải nhắc đi nhắc lại tội ác và tư cách không ra gì của đảng trưởng Hồ Chí Minh, cho đến khi sự vô liêm sĩ nói trên của ĐCSVN phải chấm dứt. Bài viết ngắn hôm nay chúng tôi chỉ nói về tư cách của Hồ Chí Minh, tức Nguyễn Tất Thành, tức Lý Thụy, tức Nguyễn Ái Quôc, tức Lin, tức Trần Dân Tiên, tức T.Lan…cha già kính mến của ĐCSVN, và hành vi bôi bẩn bằng email của chính quyền ĐCSVN hôm nay

Inline image 4    Inline image 6

Tự do báo chí là vi phạm an ninh quốc gia tại Việt Nam

Về đạo đức cá nhân, Hồ Chí Minh là một người như thế nào?. Sử liệu được phanh phui từ tài liệu của Trung Cộng và Liên Xô bao gồm bút tích, hình ảnh, báo cáo về các khóa huấn luyện cán bộ cộng sản ở Nga, thì Hồ Chí Minh, tức Lý Thụy, đã lấy vợ có hôn thú là Tăng Tuyết Minh, một phụ nữ Trung Hoa, dưới  sự chứng kiến của bà Đặng Dĩnh Siêu, vợ  Chu Ân Lai, tại nhà hàng Thái Bình, Quảng Châu, tháng 10 năm 1926. Theo tài liệu của Liên Xô thì năm 1930, Hồ Chí Minh lại có thêm vợ nữa là Nguyễn Thị Vịnh, tức Nguyễn Thị Minh Khai, tại Hương Cảng. Hai người có đem nhau qua sống tại Nga một thời gian. Sau vài năm, Hồ Chí Minh lại bán cái phụ nữ này cho đồng chí của mình là Lê Hồng Phong. Cuối năm 1944 Hồ Chí Minh sống chung với Đỗ Thị Lạc, một đồng chí của mình tại hang Pắc Pó, và đã có một con gái với người phụ nữ này (Sử gia Trần Trọng Kim). Năm 1955, khi đã 65, Hồ Chí Minh lấy bà Nông Thị Xuân 22 tuổi. Ngày 11/2/1957 thì Hồ Chí Minh ra lệnh giết bà một cách tàn nhẫn bằng cách đập vỡ sọ và quảng xác ra đường để cho Tạ Quang Chiến, tài xế của mình cán qua, xác chết bà Xuân được tìm thấy ở dốc Cổ Ngư, Hà Nội.  Tử thi được đưa vào bệnh viện Việt Đức, không qua thủ tục mỗ xác và được chôn cất một cách vội vã theo lệnh của Trần Quốc Hoàn. Theo ông Nguyễn Minh Cần và nhiều nhân chứng khác là chị em của bà Nông thị Xuân, mà sau đó cũng đã bị Hồ Chí Minh và ĐCSVN giết người bịt miệng, thì trước khi bị đập vỡ sọ, bà còn bị Trần Quốc Hoàn, bộ trưởng công an hãm hiếp nhiều lần, tại số 66 phố Hàng Bông. Lý do bị Hồ Chí Minh và ĐCSVN thủ tiêu vì bà đã yêu cầu phải công khai quan hệ vợ chồng với Hồ Chí Minh, vì bà đã có con trai với ông ta là Nguyễn Tất Trung. Sau khi mẹ bị giết, đứa con 1 tuổi Nguyễn Tất Trung không được bố nhìn nhận, mà giao cho Nguyễn Lương Bằng nuôi. Năm 1961 lại giao đứa bé này cho Chu Văn Tấn. Sau khi Hồ Chí Minh chết, Nguyễn Tất Trung được đẩy cho Vũ Kỳ, thư ký riêng của Hồ Chí Minh. Sự kiện này được nhiều người xác nhận, trong đó có các ông Nguyễn Minh Cần, Vũ Thư Hiên. Ngoài những phụ nữ được nhắc tên nói trên, những người cũng được cho là tình nhân  của Hồ Chí Minh gồm có Nguyễn Thị Phương Mai, tỉnh ủy viên Thanh Hóa sau làm thứ trưởng bộ Thương Binh và một phụ nữ Pháp tên Marie Biere, và dường như còn có thêm vài phụ nữ khác nữa.

Inline image 7                    Inline image 8                     Inline image 9

Vợ cả của Hồ Chí Minh:Tăng Tuyết Minh       Nguyễn thị Minh Khai, vợ hai HCM  Vợ không chính thức bị giết Nông Thị Xuân

Inline image 10   Inline image 11

Thư Lý Thụy gởi Tăng Tuyết Minh

Ngoài những thành tích về phụ nữ và sex offender có bằng chứng nói trên, thì Hồ Chí Minh cũng đạt được một thành tích xưa nay hiếm, đó là thành tích mình viết sách ca tụng chính mình. Hồ Chí Minh đã ca ngợi Bác Hồ như sau: “ Nhiều nhà văn, nhà báo Việt Nam và ngoại quốc muốn viết tiểu sử của vị Chủ Tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, nhưng mãi đến nay chưa có người nào thành công. Nguyên nhân rất đơn giản:Chủ Tịch Hồ Chí Minh không muốn nhắc đến thân thế của mình”…(Trần Dân Tiên)

 “Một người như Hồ Chủ Tịch của chúng ta, với đức khiêm tốn nhường ấy và đương lúc bề bộn biết bao nhiêu công việc, làm sao có thể kể cho tôi nghe bình sinh của người được..” (Trần Dân Tiên).

Hai cuốn sách trên đời có một không hai đó, “Những mẫu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch” và “Vừa đi đường vừa kể chuyện” của tác giả Hồ Chí Minh,viết để ca ngợi bác Hồ này, đương nhiên là phải có sự thông đồng rất quang vinh của ĐCSVN. Trần Dân Tiên, hay T. Lan, là con nhà ai, quê quán ở đâu, tốt nghiệp văn sĩ trường nào, lý lịch cá nhân ra sao mà lại được phép ở sát cạnh với Bác Hồ để biết rõ từng đường tơ kẻ tóc của Bác Hồ đến thế? Sao không thấy ĐCSVN cho biết chân tướng của Trần Dân Tiên và T. Lan là ai? Thế là thế nào? Đỉnh cao trí tuệ của ĐCSVN và lực lượng Công An Nhân Dân chết hết cả rồi hay sao mà không biết?

Inline image 12  Inline image 13  Inline image 14

 

Ai mà biết được Bác Hồ hơn chính Hồ Chủ Tịch Trần Dân Tiên, phải không quý vị lãnh đạo ĐCSVN quang vinh hết biết?

 Vì tội ác và tư cách cá nhân của Hồ Chí Minh quá nhiều, quá kinh tởm như một ác quỷ , nhưng lại được ĐCSVN tô vẽ như một huyền thoại, một ông thánh, một cha già dân tộc, vì thế, tất cả những gì liên quan đến y, cần phải được ghi lại một cách đầy đủ cho hậu thế đánh giá cả. Y và những kẻ liên quan trong vụ lừa bịp vô liêm sĩ này phải bị vạch mặt và phỉ nhổ.

Công việc đó là công việc của các sử gia, mà đã, đang, và sẽ có rất nhiều người, ngoại quốc cũng như Việt Nam, làm công tác quan trọng này. Riêng cá nhân chúng tôi, trong giới hạn của bài viết ngắn hôm nay, chỉ nhắc lại vài sự kiện về tư cách của Hồ Chí Minh mà đã được các sử gia thế giới như Daniel Hémery,  Sophia Quinn Judge, các nhân vật trong cuộc như ông Nguyễn Minh Cần, Vũ Thư Hiên ghi nhận. Thiết nghĩ, bản chất của các việc làm nói trên của Hồ Chí Minh không thôi, tự nó cũng đã nói lên những lời bình phẩm công bằng mà cá nhân tôi không thể diễn đạt tốt hơn được. Chúng tôi chỉ tóm tắt vài điểm về sự tàn bạo và bẩn thỉu của Hồ Chí Minh, mà đồng bọn, từ lớp này đến lớp khác, vẫn trơ trẽn tiếp tay cho y, bưng bít sự thật đễ bịp bợm dân tộc và che đậy cho chính mình. Sau đây chúng tôi xin nói đến phần tư cách của hậu duệ Hồ Chí Minh, ĐCSVN, qua việc phát động phong trào email bẩn và điện thoại bẩn chống phá Ủy Ban Truy Tố Tội Ác Cộng Sản.

Bằng việc làm và bằng tên gọi của Ủy Ban, thì không cần phải giải thích, chúng tôi tự động đã trở thành đối thủ chính trị, chấp nhận việc đối đầu trực diện với ĐCSVN. Do đó, chúng tôi đã, đang và sẽ luôn luôn là mục tiêu cho những âm mưu bôi bẩn và giết người, như  ĐCSVN đã từng làm với các đối thủ chính trị khác trong quá khứ và hiện tại.  Chẳng hạn như vu khống và giết đảng viên VNQDĐ, ĐVCMĐ, giết Đức Huỳnh Phú Sổ, giết ông Phạm Quỳnh, giết ông Ngô Đình Khôi, giết ông Trần Văn Văn, giết Giáo Sư Nguyễn Văn Bông, giết Bác Sĩ Lê Minh Trí, giết sinh viên Nguyễn Hữu Bôi, giết sinh viên Lê Khắc Sinh Nhật, giết ngay cả vợ chồng Lưu Quang Vũ và nhà thơ Xuân Quỳnh. Cái danh sách này rất dài, có thể nói là dài bất tận như chiều dài cuộc chiến chống lại chủ nghĩa cộng sản, từ 1930 cho đến hôm nay, cũng như nó luôn được cập nhật thêm những ai quyết tâm chống lại chủ nghĩa cộng sản. Danh sách này chỉ chấm dứt khi ĐCSVN chấm dứt.

Không may cho ĐCSVN, lần này, đối thủ của chúng lại ở Hoa Kỳ, cho nên, âm mưu giết người thật khó mà thực hiện. Chúng đã thử nhiều lần, và cuối cùng đã bị thất bại một cách thảm hại. Hậu quả ra sao thì ĐCSVN đã tự biết. Chúng tôi sẽ công bố bằng cớ khi thuận tiện. Chúng tôi cũng không dại khờ gì mà tin rằng, sau những thất bại như vậy, thì ĐCSVN sẽ từ bỏ ý định ám sát chúng tôi. Bởi vì như đã nói trên, sự độc ác và bẩn thỉu nó đã ở trong máu của quý vị cộng sản. Khi cộng sản đã tự chọn cho mình cái nhãn hiệu cộng sản, điều này cũng đồng nghĩa là đã tự dán cho mình cái huy hiệu độc ác, gian xảo và bẩn thỉu. Lịch sử và thực tế cũng đã chứng minh chính xác như vậy.

Inline image 33

Sự gian xảo Mậu Thân 1968: “Đề nghị ngưng bắn” chính là âm mưu để tấn công Miền Nam

Chẳng hạn việc đề nghị ngưng chiến 7 ngày Tết Mậu Thân 1968, chẳng qua là một âm mưu để tấn công Miền Nam trong lúc quân đội VNCH không trong tình trạng ứng chiến, vì đã được cho phép về quê ăn tết. Chẳng hạn Hòa Đàm Paris bút ký chưa ráo mực thì CSVN đã vi phạm, tấn công Miền Nam ngay lập tức. Trong lúc Miền Nam bị cắt giảm viện trợ quân sự từ Hoa Kỳ bởi hiệp định này, thì CS Hà Nội vẫn cứ tiếp tục được Nga và Tàu cung cấp viện trợ chiến tranh, đưa đến một chiến thắng bằng vũ lực, tức là chiến thắng của kẻ xâm lược, chứ không phải chiến thắng bằng hòa bình, uy tín, và bằng lòng dân. Vì vậy cho đến bây giờ, đã sau 38 năm cai trị toàn quốc, mà CSVN vẫn không dám cho bầu cử tự do, không dám cho đa đảng, không dám trắc nghiệm về uy tín của mình! ĐCSVN sợ ngay cả một nữ sinh viên nhỏ bé như Nguyễn Phương Uyên, nên đã bỏ tù cô vì tội dám nói mình ghét quân xâm lược Tàu.  Một mình một chợ trên mặt trận thông tin, nên quý vị cộng sản tha hồ bốc phét bốc thơm cho mình, mà dân chúng trong nước không có cách chi để chữi thẳng vào mặt quý vị đựợc . Nguyễn Minh Triết, cũng như Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang, những người được Miền Nam sinh ra, nuôi dưỡng và lớn lên, lại đi theo gót giày của Mao Trạch Đông và Hồ Chí Minh, phục vụ cho chủ nghĩa cộng sản và cho âm mưu bán nước của Hồ Chí Minh và ĐCSVN,  y chẳng đã từng nói “bỏ điều 4 hiến pháp là tự sát” đó sao?

Inline image 15    Inline image 16   Inline image 17

Mậu Thân 1968     Một tay ký giấy ngừng bắn, tay kia cầm súng bắn, đưa đến “chiến thắng” của quân xâm lược

 

Như vậy thì có gì để hãnh diện về điều 4? Hay điều 4 là một sự chứng minh tốt nhất về việc không đựợc lòng dân của ĐCSVN không quang vinh?. ĐCSVN quý vị có dám bỏ điều 4 hiến pháp để chứng minh mình là một đảng chính trị có uy tín, được dân chọn theo thể thức hòa bình và văn minh không? Dám không?

Hôm nay, ĐCSVN có thể hãnh diện cái chiến thắng đã thu tóm giang sơn dưới gót giày cộng sản của quý vị, nhưng lịch sử thì ngược lại. Lịch sử đã, đang và sẽ viết về quý vị như những tên ăn cướp tàn bạo, vô giáo dục, đã đoạt “chiến lợi phẩm” là nước Việt Nam bằng lưỡi lê, mã tấu và súng đạn của Hán bang, trên xác chết của trên 5 triệu sinh mạng người Việt Nam, mà lá thư Hồ Chí Minh gởi cho Stalin là một bằng chứng không thể chối đựợc.

Đồng chí Stalin kính mến,Tôi gửi cho đồng chí đề án cải cách ruộng đất của Đảng Lao Động Việt Nam. Đề án này tôi đã hoàn thành với sự giúp đỡ của hai đồng chí Liu Shaoshi ( Lưu Thiếu Kỳ) và Van Szia-Sian. Đề nghị đồng chí tìm hiểu và đưa ra chỉ thị về đề án này”. Hồ Chí Minh

Inline image 18   Inline image 19   Inline image 20  Inline image 21 Inline image 22

 Đề án cải cách ruộng đất của Đảng Lao Động Việt Nam phải trình lên Mao chủ tịch và Stalin Chủ Tịch. Chối cãi được không tội đồ Hồ Chí Minh?

 

Khi quyết định thực hiện những hành vi ám sát đối thủ chính trị là UBTTTACS, rõ ràng ĐCSVN đã bỏ chúng tôi vào danh sách những kẻ tử thù phải giết cho bằng được. Và trong lúc chưa giết được, thì phải bôi bẩn cho bằng được. Và bôi bẩn bằng cách nào? Theo sự phân tích của chúng tôi, thì đã có một kế hoạch khá đồng bộ, đó là, đầu tiên, tung ra những email bẩn, thứ đến, khoảng 300 trăm cú điện thoại gọi trực tiếp bất kể ngày đêm cho UBTTTACS, just make sure it works! Ai là những thành phần gọi đến? Thứ nhất, chiếm đại đa số, là những cú phone của những cha căng chú kiết mà UB chúng tôi chưa hề biết mặt, từ Việt Nam và từ khắp các tiểu bang của Hoa Kỳ. Chẳng hạn như miền Đông Bắc, Houston, California, Las Vegas, San Francisco, Florida, San Jose v.v mà chúng tôi nhớ không hết, nhưng chúng tôi  có thể điểm mặt đó là bọn cộng sản, vì cách thức mà chúng sử dụng để đặt vấn đề sặc mùi cộng sản, thứ hai là một số người Ủy Ban có biết mặt, xin tạm không nêu danh tánh. Những cú điện thoại này, cho dù bởi những số phone khác nhau, con người khác nhau, nhưng nội dung đều  giống nhau như đúc: Vì muốn đóng góp xây dựng cho Ủy Ban ngày mỗi phát triễn hơn, đề nghị ông Chủ Tịch nên…gấp gấp loại trừ bà Chu Mỹ Dung ra khỏi Ủy Ban, vì đã có bằng chứng bà này quan hệ lăng nhăng với những thành phần không  ra gì. Bằng chứng đó là một cái email, mà đã có email có nghĩa là có thật, vì không có lửa tại sao có khói?. Đó là nội dung của những cú phone được điều động bởi một chiến dịch kéo dài khoảng 2 tuần. Cha mẹ của các cú điện thoại sinh sản bằng phương pháp vô tính này là ai? Đến đây quý bạn đọc cũng đã biết cha mẹ cái đám bất lương này là ai, khỏi cần phải nói, phải không ạ? Chiến dịch bôi bẩn khá công phu nói trên có thành công không? Sau đây là câu trả lời của UBTTTACS chúng tôi cho bộ phận tình báo của cộng sản đặc trách về UBTTTACS và thuộc hạ đã cầm những cái phone bẩn thỉu gọi đến như sau:

Trước hết, chúng tôi xin khẳng định về địa điểm xuất phát của các email bẩn. Hầu hết nó đến từ các computer công cộng như thư viện, cà phê Starbuck, một số các căn cứ lõm tại Hoa Kỳ, từ những nơi như Houston, San Francisco,  New Mexico, Mexico,  Ottawa v.v , thời gian kéo dài khoảng từ năm 2010 đến nay.

Thứ hai, những email bôi bẩn được viết theo thể thức sau: trước tiên là dựng lên những chuyện tính ái bẩn thỉu kinh tởm cho chúng tôi, sau đó là phần lý luận. Lý luận khá buồn cười như sau: 1. Chuyện này ở Houston ai mà không biết 2. Không có lửa làm sao có khói 3. Như vậy là lạy ông tôi ở bụi này. Đó là những vũ khí tốt nhất đã được ĐCSVN đưa ra để viết những email bẩn. Sau đây là những câu hỏi của chúng tôi, được đặt ngược lại cho chủ nhân của những emai bẩn, ĐCSVN, những người đã gọi phone, và tất cả những người đồng tình với ĐCSVN trong vấn đề bôi bẩn này. Vì rất bận và cũng không có thói quen đọc email lạ, nên UBTTTACS đã tóm tắt những ý chính của những email bẩn dùm tôi. Bây giờ, và tôi xin đặt vấn đề về tính cách đúng sai của những “vũ khí chiến lược” đó như sau:

1/Về  lý luận “Ai cũng biết”

Cụ thể, “Ở Houston ai cũng biết chuyện lăng nhăng của bà Chu Mỹ Dung”. Tôi xin hỏi ngược lại những câu hỏi sau đây:

Thứ nhất, “Ai cũng biết này” là ai? Tên họ, địa chỉ, số phone, người thật hay người ma?

Thứ hai, sự xác nhận của cái gọi là “ai cũng biết” này bằng writing, tức bằng bản viết, đã có chưa? Theo luật pháp Hoa Kỳ, những gì liên quan đến tố tụng và tố cáo đều phải bằng writing. Quý vị cộng sản và quý  vị về hùa với cộng sản đã thu thập được bao nhiêu cái writing này?

Thứ ba, một yêu cầu quan trọng không thể thiếu, mà bất cứ hệ thống điều tra và luật pháp của bất kỳ xứ sở văn minh nào cũng đòi hỏi, đó là bằng cớ. Xin nhấn mạnh, bằng cớ không phải là những cái miệng nói suông, mà phải là những cái như, hình ảnh, audios, videos v.v. Dĩ nhiên, không phải là những thứ photoshop mà quý vị CSVN đã tự sản xuất, hoặc mua lại của những tên “điệp viên”, hành nghề bằng cách nói láo để phỉnh gạt quý vị. Quý vị đã bị chúng lừa một cách dễ dàng và thảm hại, chỉ vì quý vị đã không làm một điều sơ đẳng nhất trong ngành tình báo, đó là kiểm chứng “độc lâp” những gì chúng nói. Chúng nó quảng cáo rằng: “bảo đảm cái này là thiệt, không phải photoshop đâu nhé”. Tôi đoán là chúng nó sẽ nói như vậy. Và problem là sự kém thông minh của quý vị, chứ không phải là sự tài giỏi của bọn hạ cấp này. Câu hỏi của tôi dành cho quý lãnh sự là: “Những sản phẩm này có gì trục trặc? mà đã gọi điện thoại cho Ủy Ban chúng tôi không biết bao nhiêu lần, hăm dọa rằng trong vài tiếng đồng hồ nữa sẽ “tung ra” audio và hình ảnh tồi tệ của “con Chu Mỹ Dung” trên các phương tiện internet, nhưng đến nay đã mấy mùa trăng rồi mà chúng tôi vẫn chưa thấy? Chừng nào chúng tôi mới được thấy? Và khi chúng tôi được thấy thì quý vị có dám đóng tem của nước CHXHCNVN chứng nhận đó là “ hàng thiệt không phải hàng photoshop” không? Dám không? Thời buổi internet, chỉ cần một cái soft ware vài chục bạc thì ai cũng có thể làm được, và làm rất “đẹp”, chẳng cần phải nhờ đến thiên triều Trung Quốc mới có “chất lượng”. Và ngược lại, chỉ cần vài động tác trong vòng 30 giây thì ai cũng biết đó là hàng dỏm photoshop. Tôi nói không sai chứ?

2/Về lý luận “Không có lửa sao có khói”?

Thế nào gọi là lửa? “Lửa” tức là bằng chứng, là sự kiện, là facts. Câu tục ngữ Việt Nam “không có lửa làm sao có khói” đồng nghĩa với câu: Không có bằng chứng sao lại có dư luận. . Bây giờ tôi đưa ra vài ví dụ để quý vị có thể hiểu dễ dàng hơn.

Thí dụ, nếu không có văn bản ký ngày 14/9/1958 ký tên Phạm Văn Đồng viết rành rành rằng “Chính phủ nước Việt Nam tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị có các cơ quan nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc, trong mọi quan hệ với nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa trên mặt bể”, thì làm sao có dư luận là ĐCSVN và Hồ Chí Minh là bọn bán nước? Hả?

Inline image 23  Inline image 24 Inline image 25  Inline image 26

Nếu không có văn bản ký ngày 14/9/1958, thì làm sao có dư luận là ĐCSVN và Hồ Chí Minh là bọn bán nước?

 

Thí dụ, nếu không có sự kiện biên giới ta cách thác Bản Giốc 2 km về phía bắc theo bản đồ năm 1788 của Pháp ký với nhà Thanh, nay biên giới lại nằm chình ình giữa thác Bản Giốc?, tức là ta mất trắng 2 km theo chiều sâu cho Tàu, và nếu không có việc cột mốc tại Ải Nam Quan bị dời sâu vào lãnh thổ Việt Nam từ 300 đến 400 mét, mà tính trên tổng chiều dài 700 km đường biên giới, có thể ước tính rằng ĐCSVN và Hồ Chí Minh đã triều cống cho Bắc triều khoảng từ  1000 đến 1200 kí lô mét vuông lãnh thổ, thì làm sao có dư luận rằng ĐCSVN là phường bán nước? Hả?

Thí dụ, nếu không có việc cho ĐCSVN lấy cớ khai thác Bauxit choTàu vào trú ngụ tại vùng Cao Nguyên Trung Phần, phần đất mà không một chính quyền nào, từ nhà Nguyễn đến chính quyền VNCH cho ngoại bang đến ở, thì làm sao có dư luận Đảng Cộng Sản Việt Nam đang tiếp tay cho âm mưu đồng hóa người Việt của Tàu Cộng? Hả?

Thí dụ, nếu không có việc bắt bớ tù đày những người biểu tình chống Trung Cộng thôn tính lãnh thổ nước ta, một việc tày trời mà không một chính quyền nào của Việt Nam, từ thời quân chủ đến thời Việt Nam Cộng Hòa dám làm, chẳng hạn như bỏ tù Blogger Điếu Cày, Sinh Viên Nguyễn Phương Uyên, Sinh Viên Đinh Nguyên Kha, v.v thì làm sao có dư luận rằng ĐCSVN đang là Thái Thú cho Hồ Cẩm Đào và Tập Cận Bình? Hả?

Inline image 27  Inline image 28 Inline image 29Inline image 30

 Không bắt bớ người biểu tình chống Tàu Cộng, thì làm sao có dư luận ĐCSVN là thái thú nước Tàu?, Ai bán nước?

 

Một thí dụ nữa, nếu không có thư từ Lý Thụy gởi cho Tăng Tuyết Minh, nếu không có nhân chứng là vợ Chu Ân Lai, nếu không có những báo cáo của tình báo Liên Xô rằng Nguyễn thị Vịnh, tức Phan Lan, tức Nguyễn Thị Minh Khai là vợ của Lin, tức Hồ Chí Minh,  nếu không có sự kiện ngày 11/2/1957 tìm thấy xác bà Nông Thị Xuân bị ô tô cán dẹp tại dốc Cổ Ngư Hà Nội, nếu không có thư tố cáo chính thức của chồng bà Nông Thị  Vàng, em của bà Nông Thị Xuân cũng bị giết để bịt miệng, không có “đứa bé” Nguyễn Tất Trung v.v, thì làm sao có dư luận rằng Hồ Chí Minh là một con quỷ râu xanh, một sex offender, làm nhục gia phong người Việt Nam? Hả?

Một thí dụ nữa là nếu không có sự xác nhận của cơ quan tình báo Liên Xô rằng Trần Dân Tiên và T.Lan chính là Hồ Chí Minh, viết sách để ca tụng chính mình, thì làm sao có dư luận rằng Hồ Chí Minh và Đảng Cộng  Sản Việt Nam là những kẻ vô liêm sĩ,  Hả?

Bấy nhiêu ví dụ về cái gọi là “Có lửa mới có khói” đã đủ khai sáng quý vị chưa? Nếu chưa đủ thì tôi sẽ ví dụ thêm nữa trong các bài viết tiếp, cho đến khi quý vị hiểu được thế nào là “có lửa mới có khói”, all right?

Thưa quý vị lãnh đạo ĐCSVN và những người có mác “quốc gia” nhưng lại về hùa với bọn cộng sản trong việc dựng nên những “scandal sex” rất bố láo cho bà Chu Mỹ Dung, hay bất cứ ông bà chống cộng nào khác trên cõi đời này? Đã đủ ví dụ chưa những cái đầu tiểu nhân bỉ ổi cá mè một lứa của quý vị?

Thưa những quý vị đã có hảo ý gọi phone cho Ủy Ban khuyên nhủ UBTTTACS hãy loại trừ “Ả”, “con mẹ” Chu Mỹ Dung vì bà này tư cách không ra gì, thưa quý vị lãnh đạo cộng sản, vì không có thói quen đôi co với phường tay sai, nên tôi chỉ muốn khai sáng những người đã ra lệnh bôi bẩn chúng tôi, rằng, cái lý luận gọi là “Không có lửa sao có khói” đó chứng minh hai điều: Thứ nhất, cái lý luận “có lửa có khói” này là lý luận mà dân đầu đường xó chợ hay dùng. Nói thẳng ra, đó không thể được gọi là lý luận, mà nó là ngôn ngữ của phường hàng tôm hàng cá, du thủ du thực, đá cá lăn dưa. Đã gọi là lý luận thì phải có sự kiện thật. Sự kiện thật quý vị không thể có, và cũng sẽ chẳng bao giờ có thể có, thì sao gọi là lý luận?. Thứ hai, khi sử dụng câu tục ngữ “ có lửa mới có khói” như trong trường hợp của tôi hay bất cứ trường hợp nào tương tự như vậy, trong khi quý vị không có một chút “lửa” nào cả, thì điều này chứng minh thêm rằng quý vị là kẻ nói láo một cách ngu xuẩn. Hạng người như vậy là hạng người đầu đường xó chợ,và chính phủ như vậy là hạng chính phủ đầu đường xó chợ..

Tôi không hiểu với khả năng hiểu biết về ca dao tục ngữ như vậy, thì làm sao mà quý vị có thể pass các kỳ thi Việt Ngữ ở các bậc tiểu học, chứ đừng nói gì đến trung học? Viết đến đây, tôi đang có cảm tưởng là, nếu tôi nói chuyện với cái đầu gối của tôi, thì có thể nó còn thông minh hơn cái đầu thật của tất cả quý vị gấp nhiều lần, những cán bộ tình báo đặc trách bôi bẩn, những kẻ “quốc gia” học vấn thấp, suy nghĩ  kém, và sau hết là đối thủ chính của chúng tôi, lãnh đạo ĐCSVN!. Tôi có quá lời không quý vị lãnh đạo ĐCSVN và những thành phần “quốc gia” bẩn thỉu về hùa với bọn cộng sản?

Kết luận, câu tục ngữ “không có lửa làm sao có khói”, ông bà chúng ta đặt ra không phải để “con cháu” sử dụng để đi vu khống người khác. Vì vậy, khi sử dụng câu tục ngữ này với mục đích sai trái, thì quý vị tự mình đã tố cáo mình là những kẻ ngu dốt, không hiểu gì sất về ca dao tục ngữ Việt Nam.

Cũng trong mục “lửa khói” này, tôi mạn phép hỏi quý vị một câu, quý vị có biết câu tục ngữ “Vàng thiệt không sợ gì lửa ” không? Quý vị có hiểu nó là gì không?

Quý vị đang đối đầu với  vàng là tôi đây, đừng hòng đem ba cái thứ lửa bẩn thỉu ra hù dọa!.

3/Lý luận “Lạy ông tôi ở bụi này”:

   Cái “lý luận này” còn ngớ ngẫn và chưng hửng hơn hai cái “lý luận” trên gấp bội. Cụ thể, quý vị lý sự rằng, khi tố cáo ba tên bẩn thỉu làm việc cho cộng sản có lương ở Houston, có nghĩa là tôi có những quan hệ lăng nhăng với bọn đầu đường xó chợ này. Như vậy, nó được hiểu rằng, khi nạn nhân đi tố cáo một âm mưu nào đó, thì cũng có nghĩa là nạn nhân đã tự tố cáo mình cũng là tòng phạm?. Trời đất! My God! Có lẽ, chỉ có dưới sự lãnh đạo anh minh đỉnh cao trí tuệ của ĐCS thì mới có những kiểu lý luận như vậy!

Khi  một người tố cáo điều gì đó, thì điều đầu tiên quý vị phải hỏi là chứng cớ. Đó là cách hành xử của người hiểu biết, công bằng và có kiến thức luật pháp. Chủ nhân của cái email bẩn đã không hỏi chứng cớ, lại chụp mũ một cách ngu đần rằng đi tố cáo là “lạy ông tôi ở bụi này”. Thế là thế nào? Điều này một lần nữa, nó cũng chứng tỏ khả năng hiểu biết tiếng Việt của quý vị quá thấp, thấp hơn tôi nghĩ rất nhiều. Tôi không hiểu thầy cô nào của quý vị có thể cho quý vị pass các kỳ thi Việt Ngữ như vậy?.

Tiện đây, tôi cũng nói thẳng  cho cán bộ điều khiển 3 tên việt gian tại Houston lý do tại sao chúng tôi đã biết từ rất lâu 3 tên này là mật báo viên của quý vị, được phân công xâm nhập UBTTTACS chúng tôi. Chuyện này nó rành rành ra đấy, chứ chúng tôi không có gì là tài giỏi trong việc phát hiện chúng cả.

Tên thứ nhất, người Huế, trên 70 tuổi. Chúng tôi tóm tắt thành tích của y một tí: Y đã có nhiều than phiền về lường gạt tiền bạc, dùng một công ty phát triễn địa ốc gì đó để làm cái cớ vay nợ. Đến thời hạn thì hắn ì cái mặt mốc của hắn ra. Hắn có thể lừa ngay cả cha cố chứ đừng nói gì đến người thường. Thâm tâm hãnh diện là nhân vật quan trọng trong cộng đồng đã được ngài  đệ nhị tham vụ chiếu cố, hắn khéo léo công bố chuyện này bằng cách nói trớ đi là bị “gài” đi gặp Việt Cộng. Nhưng có lừa được những người có suy nghĩ không? Hãy nghe một người phụ nữ rất bình thường, trong một buổi họp, đã hỏi hắn ta như sau: : Nếu ông bị lừa, sao ông không đứng dậy bỏ ra về mà còn ngồi đó tiếp chuyện? mà còn nhận business card của nó nữa là sao? Hai bên phải đồng ý sao đó nên tên cộng sản đó nó mới  đưa business card chứ?” Một phụ nữ bình thường mà còn biết nghi ngờ như vậy huống gì UB chúng tôi, một tổ chức lúc nào cũng phải cảnh giác những âm mưu xâm nhập, ly gián và phá hoại của cộng sản?. Ngoài ra, kế hoạch ly gián đã được y và vợ y thực hiện một cách hết sức vụng về, vì nói láo quá độ khiến chẳng ai tin được. Khi tổng hợp tất cả những dữ kiện rồi phân tích, thì bất cứ ai cũng sẽ có câu trả lời tại sao y lại hành động như vậy, bởi vì cá nhân tôi không có thù oán gì với y và gia đình y cả. Mọi việc đều có lý do của nó. Lý do đó là đói tiền mà làm việc cho cộng sản mà thôi

Tên thứ hai, người Bắc, tuổi trên 80, ăn tiền trợ cấp xã hội, cựu trung tá của VNCH nhưng ít học. Số tên này khá xui. Người ta có câu, lưới trời lồng lộng, tuy thưa nhưng khó thoát. Vị sĩ quan ngành An Ninh Quân Đội đặc trách hồ sơ nội tuyến của tên này nhân có việc đến Houston và tình cờ thấy y trong các sinh hoạt chính trị của cộng đồng Houston. Từ đó, chúng tôi có câu trả lời về y.  Y hoạt động binh vận vì bị áp lực của cộng sản từ những hành vi hạ cấp. Kịch bản xâm nhập, ly gián và phá hoại UBTTTACS cũng y hệt như kịch bản của tên người Huế, nên chẳng khó gì để phát hiện cả, just piece of cake!

Tên thứ ba, người Nam, ngoài 50, ít học, có nhiều quan hệ chằng chịt với những kẻ thường liên lạc với LSQ Houston. Ngoài các liên hệ phải cảnh giác nói trên, húng tôi phát hiện đã có những email bẩn gởi đến chúng tôi phát đi từ computer tại nhà nó, nên quá dễ để biết tên này là ai, tại sao hành động như vậy.

Theo sự tổng hợp và phân tích của chúng tôi, tên người Huế đã dàn dựng sắp xếp một số âm mưu, nhưng rất tiếc cho nó, tất cả toan tính của y đều không thành hiện thực.Thất bại vì hai lẽ đơn giản, một là trình độ thấp, hai là kịch bản quá lộ liễu, khiến ai cũng phải hoài nghi. Bên cạnh đó là những problem của bản chất. Ba tên này có chung một bản tính là ba hoa, khoác lác, nổ sảng và lẽo mép. Vì nổ quá độ nên đã tạo nghi vấn. Chịu khó  đi tìm câu trả lời tại sao những tên này dựng đứng những chuyện không tường như vậy, trong lúc chúng tôi không có thù oán gì với chúng, thì đương nhiên câu trả lời sẽ tìm được ngay.

“Cán bộ” không được huấn luyện bài bản, kiến thức thấp, lại thêm tính khoác lác và bẻm mép, thì kết quả phải là…tin giả và… hàng giả. Tôi đoán như thế, có đúng không nào?.

Vấn đề được đặt ra là 3 kẻ không ra gì này liệu có đáng cho chúng ta phải lên tiếng không? Thưa, không đáng chút nảo cả, vì thời nào và ở đâu lại chẳng có những con sâu mọt như vậy! Nhưng ý nghĩa của vấn đề này rất tai hại cho danh dự người Việt Quốc Gia chúng ta. Điều mà chúng tôi muốn nói ở đây đó là đã có một tình trạng nghiêm trọng đang xảy ra ngày càng nhiều trong cộng đồng người Việt Quốc Gia tại Hoa Kỳ, làm nhục nhã cho chúng ta đối với quê hương thứ hai này. Tình trạng đó là gì? Đó là ngày càng có thêm những kẻ hoạt động cho cộng sản, một điều đi ngược lại luật pháp và lời thề danh dự trước khi được chính thức chấp thuận làm công dân Hoa Kỳ. Nhiều người trách cứ chính phủ Hoa Kỳ đã bỏ rơi người bạn đồng minh VNCH, điều đó đúng. Nhưng điều đó không thể là lý do để tẩy xóa đi món nợ mà tất cả dân chúng Miền Nam đã nợ dân chúng và quốc gia Hoa Kỳ. Đó là 58 ngàn thanh niên nam nữ đã bỏ mình vì dân chúng và đất nước Việt Nam, cũng như những đồng tiền mà dân chúng Hoa Kỳ đã tặng cho Miền Nam từ 1954 đến đầu năm 1975 để hổ trợ kinh tế, giáo dục,y tế và quân sự. Những điều này người Miền Nam chúng ta đã chưa trả lại được, nay còn lại đem lòng phản phúc. Phản phúc không những quê hương ruột thịt của mình mà còn phản phúc cả đất nước đã cưu mang mình khỏi bàn tay cộng sản. Tiếng chuông này cần được những người Việt Quốc Gia chân chính gióng lên và tiếp tay trong việc loại trừ những mầm mống ô nhục này. Đó là lý do sâu xa chúng tôi quyết định lên tiếng

 

Trở lại vấn đề email bẩn, trong lúc chờ đợi để giảng giải thêm tục ngữ ca dao, luật pháp thông thường, và cách thức lý luận, để ĐCSVN có thể viết được những email bẩn khá hơn, xin tặng cho quý cán bộ cộng sản và quý vị tay sai, và hơn hết là ĐCSVN, hai câu thơ của bà Hồ Xuân Hương sau đây:

                                           Khéo khéo đi đâu lũ ngẩn ngơ?
                                           Lại đây cho chị dạy làm thơ!

Tôi không dạy làm thơ , nhưng tôi có thể dạy tục ngữ ca dao tiếng Việt và những điều vặt vãnh khác cho quý ĐCSVN và một đám ngẩn ngơ tại Hoa Kỳ và tại các nơi khác. Tôi cam đoan 100% là như thế!

Inline image 31 Inline image 32

Những kẻ tồn tại bằng điều 4, bằng súng đạn, bằng việc giết người, bằng vu khống chữi bới, và bằng email bẩn

 

.

Hoa Kỳ ngày 12/5/2013

Chu Mỹ Dung, DDS

Phó Chủ Tịch UBTTTACS

About joliechu

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Scroll To Top